Thứ Hai, 16 tháng 5, 2011

Mẹ !!!

Con dù lớn vẫn là con của Mẹ...
Khi bạn bước chân vào thế giới này, mẹ đã ôm bạn trong tay. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách khóc như một nữ thần báo tử.
Khi bạn 1 tuổi, mẹ đút từng miếng ăn và chăm sóc cho bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách khóc suốt đêm dài.


Khi bạn 2 tuổi, mẹ tập cho bạn đi. Bạn cám ơn mẹ bằng cách bỏ chạy đi khi mẹ gọi.


Khi bạn 3 tuổi, mẹ làm cho bạn tất cả những bữa ăn với tình yêu. Bạn cám ơn mẹ bằng cách quăng đĩa cơm xuống sàn.


Khi bạn 4 tuổi, mẹ cho bạn một vài cây bút màu. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tô chúng lên bàn ăn.

Khi bạn 5 tuổi, mẹ diện cho bạn vào những ngày lễ. Bạn cám ơn mẹ bằng cách ngã ùm vào đống bùn gần nhất.

Khi bạn 6 tuổi, mẹ dắt tay bạn đến trường. Bạn cám ơn mẹ bằng cách la lên:” Con không đi

Khi bạn 7 tuổi, mẹ mua cho bạn quả bóng. Bạn cám ơn mẹ bằng cách ném nó qua cửa sổ nhà bên cạnh.

Khi bạn 8 tuổi, mẹ cho bạn một cây kem. Bạn cám ơn mẹ bằng cách để nó chảy cả vào lòng bàn tay.

Khi bạn 9 tuổi, mẹ cho bạn đi học piano. Bạn cám ơn mẹ bằng cách chẳng bao giờ ngó ngàng đến việc thực hành.

Khi bạn 10 tuổi, mẹ làm tài xế cho bạn suốt ngày, từ đi chơi bóng đến tập thể dục rồi hết tiệc sinh nhật này đến tiệc sinh nhật khác. bạn cám ơn mẹ bằng cách khi đến nơi nhảy ra khỏi xe và chẳng bao giờ quay lại.

Khi bạn 11 tuổi, mẹ dẫn bạn cùng bạn bè đi xi-nê. Bạn cám ơn mẹ bằng cách xin ngồi ở hàng ghế khác.

Khi bạn 12 tuổi, mẹ răn bạn rằng không được xem những chương trình ti vi nào đó. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đợi cho mẹ rời khỏi nhà rồi bật lên xem.
Khi bạn 13 tuổi, mẹ đề nghị bạn cắt tóc. Bạn cám ơn mẹ bằng cách bảo mẹ rằng không biết thế nào là sành điệu.

Khi bạn 14 tuổi, mẹ cho bạn đi trại hè xa nhà một tháng. Bạn cám ơn mẹ bằng cách quên chẳng viết lấy một lá thư.

Khi bạn 15 tuổi, mẹ đi làm về và chờ đợi sự chào đón của bạn. bạn cám ơn mẹ bằng cách khoá cửa phòng ngủ.

Khi bạn 16 tuổi, mẹ dạy bạn lái chiếc xe của mẹ. Bạn cám ơn mẹ bằng cách lấy nó chạy bất cứ lúc nào có thể.

Khi bạn 17 tuổi, mẹ đang đợi một cuộc gọi quan trọng. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tán dóc trên điện thoại đến giữa đêm. Khi bạn 18 tuổi, mẹ đã khóc trong ngày tốt nghiệp của bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đi chơi với bạn bè đến chiều tối.

Khi bạn 19 tuổi, mẹ trả tiền học phí cho bạn, lái xe đưa bạn đến trường đại học, mang túi sách cho bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách tạm biệt mẹ bên ngoài dãy phòng tập thể để khỏi lúng túng trước mặt bạn bè.

Khi bạn 20 tuổi, mẹ hỏi bạn gặp gỡ ai chưa. Bạn cám ơn mẹ bằng cách đáp:” Đó không phải là chuyện của mẹ”.

Khi bạn 21 tuổi, mẹ đề nghị bạn những nghề nghiệp nào đó cho tương lai. Bạn cám ơn mẹ bằng cách trả lời :” Con không muốn giống mẹ”.

Khi bạn 22 tuổi, mẹ ôm bạn tại ngày lễ tốt nghiệp. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách hỏi xem mẹ có thể tặng bạn một chuyến du lịch Châu Âu không?

Khi bạn 23 tuổi, mẹ sắm sửa tất cả đồ đạc cho căn hộ đầu tiên của bạn. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách nói rằng những người bạn của mẹ thật xấu xí.

Khi bạn 24 tuổi, mẹ gặp vị hôn phu của bạn và hỏi về những kế hoạch tương lai của bạn. Bạn cám ơn mẹ bằng cách giận giữ và càu nhàu:” Con xin mẹ đấy”.

Khi bạn 25 tuổi, mẹ lo lễ cưới cho bạn, mẹ khóc và bảo mẹ yêu bạn biết bao. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách dọn đến sống ở một nơi xa tít.

Khi bạn 30 tuổi, mẹ gọi bạn và khuyên bảo về việc chăm sóc trẻ con. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách bảo rằng:” Mọi việc giờ đã khác xưa rồi”.

Khi bạn 40 tuổi, mẹ gọi điện để nhắc bạn nhớ một sinh nhật của người thân. Bạn cảm ơn mẹ bằng câu trả lời:” Con thật sự bận mẹ ạ”.

Khi bạn 50 tuổi, mẹ ngã bệnh và cần bạn chăm sóc. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách tìm đọc sách về đề tài :” Cha mẹ trở thành gánh nặng cho con cái như thế nào?”.

Và rồi, một ngày kia, mẹ lặng lẽ ra đi. Tất cả những điều bạn chưa bao giờ làm sụp đổ tan tành.” Hãy ru con ngủ, ru con qua suốt đêm dài. Bàn tay đưa nôi… có thể cai trị cả thế giới.”
.......................................................

Ta hãy dành một giây phút nào đó để báo hiếu và tỏ lòng kính trọng đối với người ta gọi là Mẹ, dù rằng một số người có thể sẽ không nói điều đó thẳng thắn với mẹ mình. Chẳng có điều gì có thể thay thế mẹ được. Hay trân trọng từng giây phút, dầu rằng đôi khi mẹ không phải là người hiểu ta nhất trong những người bạn của ta, có thể không đồng ý với những suy nghĩ của chúng ta, nhưng người ấy vẫn là mẹ bạn!!!

Mẹ sẽ luôn ở bên bạn, lắng nghe những phiền muộn, niềm vui cũng như nỗi thất vọng của bạn. Hãy tự hỏi chính mình:” Mình có dành đủ thời gian cho mẹ để lắng nghe những phiền muộn và buồn chán của người nội trợ suốt ngày ở trong bếp không???”.
Yêu thương và kính trọng mẹ, dù rằng bạn có thể có cách nhìn khác với mẹ.
Khi mẹ ra đi, những kỉ niệm yêu mến của qua khứ và cả nuối tiếc sẽ ở lại.
Đừng xem những điều gần gũi nhất với trái tim bạn là hiển nhiên. Yêu mẹ hơn bản thân mình, vì cuộc đời bạn sẽ vô nghĩa nếu không có Người.
nguồn Hoathuytinh.com

Thứ Ba, 10 tháng 5, 2011

Biên bản trái tim…

Thứ 2 29/03/10
Vậy là cũng đã hơn một tháng rồi đó mập, không biết giờ này mập đang làm gì. Chắc những vướng bận học hành sẽ kéo mập của pé trôi xa theo những giấc mơ… pé cũng không biết bây giờ mình đang làm gì nữa. Cứ gồi cặm cụi gõ, nhưng nó vẫn sẽ mãi ở đây và sẽ chẳng bao giờ mập đọc được, cũng như không bao giờ biết được pé đã nhớ mập nhiều đến thế nào. Có lẽ, pé không nên như vậy, nhưng pé không làm được mập ơi, pé không thể cứ chịu đựng, cứ gặm nhấm hoài những suy nghĩ, những hình ảnh về mập mặc dù lý trí mách bảo pé rằng “ phải cố quên”. Pé vẫn hay trêu mập ngốc nhưng hiện giờ pé mới là kẻ ngốc. Pé nhớ mập….

Thứ 4 30/03/10
Sáng nay là một buổi sáng mệt mỏi đối với pé. Cũng chẳng biết từ khi nào pé trở nên yếu đuối và kiệt sức đến thế. Người ta vẫn thường nhìn bề ngoài để đánh giá con người pé, họ cho rằng pé cứng rắn, khỏe mạnh, có thể vật chết thằng oắt con nào dám trêu chọc pé. Họ vẫn cho rằng pé là một con người không biết buồn là gì, và hình như những giọt nước mắt của pé đã bị ai đó lấy mất. Ưh cũng đúng, pé không biết buồn vì đơn giản pé không muốn họ cảm thấy xót xa, pé không muốn khóc vì họ cũng sẽ khóc vì pé mất thôi. Vì tình cảm cũng có tính lây lan mà. Pé muốn nhìn mọi người lúc nào cũng tràn đầy lạc quan. Thế là đủ lắm rồi. Nước mắt ư? Ưh thì pé cũng không có nhiều nước mắt để có thể khóc cho họ thấy vì đơn giản nó đã bị tuôn ra quá nhiều trước những giấc mơ, hoặc cũng bị nuốt hết vào trong như khi người ta nuốt một viên thuốc đắng vào lòng vậy. Pé thật ích kỉ và pé biết điều đó là hoàn toàn không đúng.
Và phủ phàng hơn khi pé biết được rằng, mập mà bấy lâu nay pé vẫn đặt hết tình yêu và sự tôn thờ, một người pé yêu, pé nhơ, cũng giống như họ; cũng nhìn pé từ vẻ bề ngoài, cũng hoàn toàn rỗng tuếch về pé mà thôi. Và cũng thật cay đắng hơn, khi người pé vẫn thường hay nghĩ đến, vẫn thường luôn mong muốn được chia sẽ niềm vui nổi buồn để được tự do tuôn trào những gì mà bấy lâu nay pé vẫn luôn nuốt hết vào lòng thì khi đối mặt với mập pé cũng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu nữa. Sao vậy mập? Đến bây giờ pé vẫn không thể nào trả lời được vì sao pé dành hết tình cảm cho mập, cho người đem lại cho pé nhiều nước mắt hơn, nhiều chờ đợi hơn. Pé mệt mỏi lắm rồi, cả trái tim và cơ thể đang nói lên điều đó. Cơ thể đang phải uống thuốc, nhưng mập có biết rằng, mập là liều thuốc quan trọng nhất cho trái tim của pé không?

Ngày 06/04…
Hôm qua mập đã gọi điện cho pé, mập biết là pé vui đến thế nào không? Pé cũng chẳng biết cảm xúc lúc đó là như thế nào nữa: hạnh phúc, vui sướng…
Ưh, có lẽ mập đã tiếp tục tạo dựng cho pé niềm tin vào tình cảm của 2 đứa mình. Một niềm tin vào những gì còn xa xăm lắm. Nhưng pé không từ bỏ đâu, vì những tháng ngày vừa qua sống trong thiếu vắng sự quan tâm của mập, đã làm pé nhận ra pé rất cần có mập, mặc dù chỉ là những gì nhỏ nhoi nhất. Có lẽ hiện giờ chúng ta chưa thể nào tiến xa hơn vì mỗi đứa đều có ước mơ, hoài bão, sự nghiệp, gia đình của riêng mình, nhưng hãy cứ tin vào tương lai nhé. Cho dù ngày tháng cứ trôi, tình cảm rồi cũng sẽ phai nhạt và kết quả của tình cảm 2 đứa mình sẽ như thế nào thì pé cũng sẽ không thất vọng, không hụt hẫng vì ít nhất trong khoảng thời gian này pé đã được sống trong hạnh phúc mà pé đã tạo dựng được. Cám ơn mập ngố của pé, cám ơn vì đã cho pé chờ đợi để biết được rằng thế nào là hạnh phúc khi có mập. Pé nhớ mập, ngố àh!
..................................